Unknown Unknown
 

Lau qua roi, khong ai den choi

Add to Favorites Send me an e-mail
Có gì mới?
About the website owner
Album ảnh
Diễn đàn
Interesting websites

Visitors

Calendar
<
June 2012
>
MTWTFSS
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930

Subscription
E-mail: 

Top commentators
mayhong Unknown Unknown
Comments: 20
huongthaonguyen Huong
Comments: 2

Other sites
accessdenied-best Alex Неизвестный
komet Unknown Unknown
thinkpositive Kamer A
zyberxp ZyberXP Thaishadow
attractiemolen willem van dijk

Most commented entries
Tiêu dao
Messages: 13
Re post
Messages: 4
non
Messages: 2
ca than
Messages: 1
Nhờ chút nhé
Messages: 1

Back to homeUnknown Unknown / Diễn đàn / Góc thơ văn / Re post

Re post

Create topicCreate topic | To list

Posted byText

mayhong Send a message
Unknown Unknown
Re post
968 days ago 07.10.2009 18:07:29 Quote('252390','252390','6','1443')">Report spam

Rượu xưa


Trái đất quay lắc lư như bà đồng cốt

Em uống thêm ngụm rượu ngày xưa chưa uống hết

Ngày sắp tàn cuộc chơi chưa tới bến

Gió lạnh lùng gió gài gại bên hông


Một bó hoa đi qua có ba mươi mấy bông hồng

Vài bông thẫm đỏ

Con ngựa trong em không biết đi đâu nửa đêm móng gõ

Những nốt lạc điệu trên đường cái quan


Dưới cái áo thở than, cái váy buông tuồng

Không biết có còn trăng chín đỏ khi những dịp triều lên


Trái đất quay quay, nụ cười trắng xoá, mái tóc đủ màu

Rượu ngày xưa có còn nữa đâu

Ai xui em uống


Đáy cốc dày như mắt cá rô




Comments: 4 Views: 1114

mayhong Send a message
Unknown Unknown

968 days ago 07.10.2009 18:09:44 Quote('252390','252390','6','1444')">Report spam

RƯỢU ĐẮNG 58 days ago Quote Buổi chiều chập tối, đến TP Hải phòng khi mọi người đang đón chờ một cơn bão. Mưa lắc rắc dạo quanh rồi ngừng lại để nghe ngón xem mặt đừong đã đủ uớt chưa.

Ngồi chờ đợi là một nồi cháo lươn to tướng mà bà chị dâu họ đã chuẩn bị từ chiều. Ông anh mở ngăn tủ bỏ ra hai cái ly uống bia trong vắt, rót vào đó một thứ nước đặc sánh tán sắc như pha lê, mùi thơm hăng hắc, ngòn ngọt lặng lẽ chìm xuống căn phòng heo hắt cái bóng điện đỏ quạch. Đó, đó chính là rượu đắng, rượu sắn, rượu Vân được nấu bằng dây chuyền cổ điển nhất thủ công nhất mà ngót 20 năm nay tôi mới được gặp.

Rượu Vân xưa nuôi lớn bao thế hệ, được vận chuyển bằng săm ô tô, vứt lên xe khách để qua mắt cán bộ thị trường. Rượu Vân xưa được đựng trong chiếc túi linong màu xanh cốm, dây chun buộc chặt ở đầu, vận chuyển từ làng Vân, cái làng ven Sông Cầu, đúng cái khúc cong hình vầng trăng, đi qua một con đò mỏng mảnh, bó chặt trong bụng ngừời thiếu phụ trắng ngần giả chửa để qua mắt mấy anh phòng thuế, rồi qua một quãng đường gian nan ra đến Hà nội, ngụ dưới mấy lớp bao tải của bà chủ quán dưới gốc cây xà cừ,.....

Thứ nước trong vắt, lung linh huyền ảo uống vào đăng đắng, ngòn ngọt nơi chót lưỡi, chìm lắng nơi cuống họng, ngấm từ từ vào mao mạch, đem lại cảm giác nâng nâng nhẹ bẫng, biêng biêng, nửa hư nửa thực, say không ra say, tỉnh không ra tỉnh.

Thứ mà người ta thường nhớ nhất là thứ cay thứ đắng, thứ u mê, thếd mà ở đây hai vị cay đắng hợp với nhau lại thành ngòn ngọt, cái sự u mê đến rất từ từ mà người uống không thể định thần nổi, ta say, ta lịm đi từ đáy lòng tự bao giừo mà không biết....

Trên chuyến xe, đưa một cô gái đi theo chồng đang ở nước ngoài, khi vầng trăng già đỏ bầm giữa đường cao tốc.

- Anh có đón em ở sân bay không?

- Anh có ra không, nếu không thì em nhờ anh khác...!!!

Anh nào đây khi đất khách quê người một từ ngoại ngữ không biết, thân gái dặm trường, nách mang con đỏ và hơn 1 tạ hàng?

Một vị đắng đắng, cay cay, nuốt vào thì nghèn nghẹn, mơ hồ.

Đó chính là rượu đắng!




mayhong Send a message
Unknown Unknown

968 days ago 07.10.2009 18:10:52 Quote('252390','252390','6','1445')">Report spam

HOA GẠO

Cây gạo có ma, cây đa có thần, ông tôi bảo thế. Một thân cây thẳng tắp, dáng cây hiên ngang, mạnh mẽ cũng đủ tạo nên sự cảm phục dẫi là người hay là ma. Giữa bầu trời xanh trong của xuân bắt đầu chớm sang hè, từng cây hoa gạo đỏ rực cuốn hút giữa trời. Nhìn từ xa như đám lửa cháy, như vết máu loang, thật rực rỡ, thật phi thường. Trong tất cả các loài hoa cho người đời thưởng lãm, thường thì ngoài màu sắc sặc sỡ, hương vị quyến rũ, còn phải kể đến dáng hoa kiêu sa, mỏng manh và đỏng đảnh. Cái dáng hoa thường làm người ta yêu chiều, nâng niu, không nỡ động vào vì sợ những cánh hoa mỏng tang sẽ rụng mất, những dáng hoa ẻo lả sẽ gẫy gục. Thế nhưng hoa gạo lại khác, từng cánh hoa chắc chắn, vững trãi như được tạc bằng đá đỏ thắm. Cầm bông hoa chắc nịch trên tay như một lời khẳng định của cái vẹn toàn, của lời hứa bền lâu. Bông hoa dù có tàn phai cũng không héo rữa, không thảm thương, mà khô cứng, đặc quánh lại, bầm tím như vệt máu khô. Hoa gạo đỏ, cùng những đàn chim én chao nghiêng như sự khẳng định của mùa xuân vĩnh viễn... Cây gạo có ma, cây đa có thần, ông tôi bảo thế!





mayhong Send a message
Unknown Unknown

968 days ago 07.10.2009 18:12:01 Quote('252390','252390','6','1446')">Report spam

THÔNG BÁO 63 days ago Quote Chẳng biết nên gọi là gì, cứ để là thông báo để tập trung sự chú ý của mọi người. Câu chuyện như sau:

Ở con phố Đình ngang, cạnh Cửa nam có một cửa hàng ăn bán mỳ vằn thắn rất ngon. Tôi đã từng thường xuyên ăn ở đó hơn chục năm nay. Đôi khi vào buổi tối mùa đông giá rét đi chơi khuya hoặc buổi sáng đi làm không kịp ăn sáng, rủ một vài đồng nghiệp, nửa buổi sáng ra làm bất mì hoặc sủi cảo, vừa ngon, ngọt lại rất thỏa mãn cái cơ thể già nua thiếu chất dinh dưỡng. Nước dùng mầu nâu nhạt, có vị tôm, vài ba là rau cải ngọt hoặc cải cúc thùy theo mùa, một ít thịt nạc rán thái mỏng, nửa quả trứng luộc, một lát gan, vài miếng sủi cảo và rối bời mì vằn thắn, thứ mì hơi sượng sượng, rất đặc trưng. Nếu ai có dịp nên ghé qua để thưởng thức chút Hà nội xưa, của cái thời người Hoa hay bán hàng ăn đêm hơn 30 năm về trước.

Chủ quán là một bà lão già và cô con dâu, tạc tuổi U40, nhà có rất nhiều mèo, toàn những con mèo to, rất đẹp, mỗi con có một tên riêng rất hay.

Trưa hôm nay, ngồi ăn cơm với một anh bạn cũ ở Bắc ninh (Khánh Liễn) trong quán cơm văn phòng trên đường Lý Thường Kiệt, cậu ta gọi đến mọt cô bạn cũ người Bắc ninh. Đúng là nhìn rất quen mà không nhớ nổi, cô bạn tự giới thiệu, đó là Phương Tân nhà cạnh bến xe Bắc ninh (xin lỗi các bạn vì toàn gọi tên bố mẹ kèm theo). Đúng rồi, ngày xưa hay đi bộ đi học từ nhà đến trường Ninh xá, đi qua bến xe, hay gặp cô bạn đó. Phương bảo rằng còn nhớ tôi vì hay lên kéo cờ vào mỗi dịp chào cờ của trường Ninh xá. Cái cô con dâu của quán Mì vằn thắn đã nói trên tên là Yến, người Bắc ninh lấy chồng sớm ( như Hằng ), cũng học lớp 12I cùng lớp với Khánh và Phương...

Thế đấy những người ta gặp thường xuyên có khi lại có cùng xuất xứ và nguồn gốc với ta mà ta không biết...

Nhân câu chuyện này, tôi, Phương và Khánh, dự định có một dịp, tập trung toàn bộ những khuôn mặt Hàn Thuyên khóa 1983-1986 hiện tai đang cứ trú tại Hà nội, mà nòng cốt là 12a, gặp gỡ nhau vào một buổi trưa, ở một quán Caffe nào đó, các bạn nghĩ sao?

Đề nghị Trưởng ban Liên lạc Lương Công Tú, phát biểu và cho ý kiến chỉ đạo!

Đề nghị các Phó ban: Đoàn Hằng và Hương Trần phụ họa và toàn thể các bạn 12a cho ý kiến xây dựng!

Có nên chăng tìm một chút Bắc ninh xưa trong lòng Hà nội!



mayhong Send a message
Unknown Unknown

968 days ago 07.10.2009 18:13:25 Quote('252390','252390','6','1447')">Report spam

Kẻ sĩ hiện đại? 297 days ago Quote Report spam Các bạn quan niệm thế nào về "kẻ sĩ thời hiện đại"? Mình phải dạy học sinh giỏi, có phần luận về tư tưởng đạo lí và hiện tượng đời sống nổi cộm. Trước đây ta vẫn tự hào về "KẺ sĩ Bắc Hà", khái niệm ấy bây giờ còn không? Hẳn các bạn đã đọc hồi kí của một giáo sư văn chương đang trở thành vấn đề hot nhất hiện nay. Mình hoang mang quá. Đề ra cho học sinh rồi mà cô giáo đang bí chẳng biết nói với học sinh thế nào. Giúp mình với, các bạn!


Comments: 8 Views: 671


Anonymous Theo thiển ý của mình 296 days ago Quote Report spam Không biết từ Kẻ sĩ có từ bao giờ, nhưng có lẽ từ khi tư tưởng nho giáo bắt đầu tràn đến Việt nam. Theo mình hiểu nôm Kẻ sĩ là người được học hành tử tế, trong phân tầng xã hội ngày xưa gồm có: Sĩ, Nông, Công, Thương. Thương là những người làm thương mại, ngày xưa gọi là con buôn, ngày nay gọi là Doanh nhân. Trong phân tầng xã hội xưa, đứng hàng cuối cùng được gọi là con, ví dụ con buôn, con hát, con đĩ, con nghiện, con ở,...Còn đứng hàng trên cùng được gọi là thầy, ví dụ thày bói, thày thuốc, thày giáo, thày cãi. Xét về bản chất công việc thì sự phân chia ấy cũng có phần đúng đắn đến tận ngày nay. Kẻ sĩ là người được học hành tử tế (Chứ không phải mua bằng mua cấp) có nhận thức sâu sắc về xã hội về bản thân, tự cho mình có trách nhiệm với xã hội, có thể làm quan, có thể không, có thể giàu hay nghèo. Tư tưởng nho giáo và sự ấu trĩ trong nhận thức làm cho nhiều người tự cho mình là kẻ sĩ mà chưa hiểu thế nào là kẻ sĩ, chỉ cần dơ vài cái bằng ép Platic ra là chứng minh được, hoặc trở thành trào lưu đó kỵ, hão huyền ảo tưởng, hình thức như trong vở kịch BỆNH SĨ của Lưu Quang Vũ. Kẻ sĩ ngày xưa như cụ Nguyễn Tri Phương, thất thủ thành Hà nội, ôm hận mà thắt cổ chết thì cũng đáng để danh muôn đời... Dần dà, khi đã có sự từng trải cuộc sống, có sự va chạm với nhiều lọai người thì thấy rằng cái bó buộc của Công thức, cách ứng xử xã hội, cách phản ứng với cuộc sống không đúng như luân lý nho giáo nữa. Chưa kể khi truyền từ Trung quốc sang, cách hấp thu nho giáo của dân Việt làm tư tưởng nho giáo cũng khác đi. Ví dụ Nho giáo cho rằng, điều bất Hiếu lớn nhất của đàn ông là không lấy vợ và không có con trai (xin lỗi những ai chưa có con trai) nhằm mục đích duy trì nòi giống dòng tộc, nhưng Việt nam biến hoá đi rằng chỉ cần truyền bá tư tưởng của cha ông để lại được cho thế hệ sau đã là có hiếu lớn nhất rồi. Kẻ sĩ ngày nay, thấy chuyện bất công xảy ra thì bênh vực cho người yếu, có khi lại mất mạng mình. Thấy đúng thì ủng hộ có khi lại tự giết mình. Kẻ sĩ ngày nay hoặc co cụm nghiện ngập, hoặc bè cánh lật lọng như xã hội đen, hoặc chui sâu vào vỏ ốc cốt bảo toàn tính mạng gia đình và bản thân, nghĩ thế này mà phải nói thế khác. Thế nhưng theo ý nghĩa thực dụng của trào lưu tư tưởng phương Tây đã ăn sâu vào hệ tư tưởng thì muốn thay đổi được xã hội ta phải có vị trí xã hội, muốn có vị trí xã hội thì phải tìm mọi cách nhoi lên, muốn nhoi lên thì phải cởi cái áo kẻ sĩ ra mà đi đêm, mà cơ hội. Luẩn quẩn như vậy, khi có vị trí xã hội rồi, liệu có còn là kẻ sĩ không. Tất nhiên tư duy về kẻ sĩ nguyên bản là ấu trĩ, là lạc hậu, nhưng cũng phải tuân theo những tiên đề cơ bản, mà nếu không có nó thì lại đi theo hướng khác mất rồi. Ông đạp xích lô nói, Sĩ phu Bắc Hà ngày nay còn những ai mà để đạo đức suy đồi đến vậy. Nền tảng của giáo lý là đạo đức, nhưng đạo đức là mông lung, không cẩn thận bị đánh giá nhầm là đạo đức giả! Đó là mấy dòng mạn đàm với PN, nhân lúc trà dư tửu hậu, chứ còn để tư duy mạch lạc hơn thì có khi phải nói chuyện nhiều! HV


Anonymous 293 days ago Quote Report spam Kẻ sĩ thời hiện đại trông như thế nào nhỉ ? Như ngày xưa , đúng như HV bàn : họ là những người rất giỏi và chịu ảnh hưởng rất nhiều Nho giáo, Khổng giáo...”Trung quân ái quốc”Đó là Thầy Chu Văn An dâng ‘Thất trảm sớ” treo ấn từ quan về dạy học nhẹ như không, Cụ Nguyễn Công Trứ...giỏi trị người, làm kinh tế khi làm quan cai quản toàn đám du thủ du thực, tù nhân khai khẩn lập lên một vùng Kim Sơn ,Tiền Hải trù phú. Cụ còn giỏi văn thơ, ca kịch ... 73 tuổi ...vẫn chạy tốt nên có thơ rằng: đêm tân hôn năm đó khi người vợ trẻ nhìn bề ngoài Cụ rất phong độ bèn hỏi, “ Tân nhân nhược vấn vô niên kỷ? Cụ đáp rằng: ... Ngũ thập niên tiền nhị thập tam” Thật phải bái chào, lãng tử đến thế là cùng!

Chất “kẻ sĩ” của người xưa được thể hiện rõ vào giai đoạn thế kỷ 18 , đó là lớp “ Sĩ phu Bắc Hà” thời vua Lê chúa Trịnh ...rồi khi Quang Trung tiến quân ra Bắc chất Sĩ phu Bắc Hà thể hiện rõ rệt là không theo Quang trung vì lẽ: - Bề tôi trung không thờ hai Chúa . - Không theo giặc Tây Sơn - Đợi chờ xem Quang Trung thể hiện thế nào..

Tuy nhiên bên cạnh đó sự cực đoan đã biến họ trở thành người gia trưởng, sĩ diện, tiêu cực.. Nhưng dù gì, chất kẻ sĩ ngày xưa cũng đáng được trân trọng làm nên bản sắc của xứ Bắc đối lập với chất sóng gió, trọng nghĩa khinh tài của người Nam. Còn ngày nay chất đó thể hiện như thế nào đây.... Dĩ nhiên đó là những con người có ý chí, giàu nghị lực có lý tưởng sống đàng hoàng (Không giáo điều như thời cha anh của họ) và tất nhiên là có tri thức được tích luỹ bằng nhiều nguồn: từ giáo dục chính thống đến sự trải nghiệm khắc khiệt của cuộc sống; từ sự thất học lam lũ nghèo đói rồi khởi nghiệp bằng cách nhẫn nhục vươn lên; từ những ngày tháng lang bạt giang hồ rồi ngộ ra rằng cuộc sống của mình và mọi người là điều đáng quý nhất, cóp nhặt một chút niềm tin của ngươi đời mà rũ bùn đen đứng dậy. Như HV đã viết: đúng những hiện tượng đó là có thật và là bi kịch của xã hội, một người mà ta cho rằng là tiêu biểu thì ngày mai đây bị lật tẩy đầy scăng dan vậy thanh niên bây giờ chẳng trách họ thiếu niềm tin. Vậy nên chăng chúng ta cũng cứ cổ vũ cho những người có chất “kẻ sĩ” nhưng chưa bị “lộ “ vậy. Đó có thể là những người dám đương đầu với tham nhũng tiêu cực như Ông hội đồng Khoa trong thành phố HCM, là anh chàng “Lục Vân Tiên” tên là Tiến hơn trăm lần bắt cướp. là Ông Dương Trung QUỐC dám nói nhữnh điều cần nói, dám nói không với những biểu quyết của đa số.... Các học trò của Nga mình không biết trong các bài văn liên hệ thực tế thì các em viết như thế nào nhưng mình vãn có niềm tin rằng dù xã hội có đảo điên thế nào, nhiều giá trị đạo đức bị băng hoại , chà đạp ...thì cuộc sống quanh ta vẫn còn nhiều điều tốt đẹp và những điều đó được Nga và các thầy cô dạy dỗ bằng chính sự yêu thương và trách nhiệm với xã hội. Vài điều tản mạn cùng các bạn nhân dịp cuối năm và cũng là điều mình đồng cảm và trăn trở. Kynguyen69




ngamam Ngo Phuong Nga Cám ơn các bạn ! 289 days ago Quote Report spam Cô và trò đang đánh vật với bài văn. Mình nghĩ chưa ra nên cũng chưa dám giục học sinh( Đề bắt buộc phải luyện dù có muốn hay không). Kẻ sĩ thật dùng khó bỏ dễ , kẻ sĩ rởm dùng dễ bỏ khó.Động đến vấn đề này hóc xương thật. Cám ơn Kì và HV rất nhiều . Cô, trò mình kém nhất là những dẫn chứng lấy từ cuộc sống. Mình phải tranh thủ khai thác hai cuốn từ điển bách khoa toàn thư di động này thôi. Vậy theo các bạn, kẻ sĩ thời hiện đại ngoài nền tảng truyền thống( giống như các bạn nói) còn cần điều cốt yếu nào nữa( tính thời đại ấy) để phân biệt kẻ sĩ thời nay và thời xưa? Đây là tiêu chí xem xét thôi còn thực tế thì đáng buồn hơn nhiều. Mình muốn in ý kiến của các bạn ra giấy mà chẳng biết làm thế nào. Đúng là trình độ vi tính của mình đã đạt đến độ tinh vithật.


Anonymous 287 days ago Quote Report spam Trong xã hội VN hiện tại đang chuyển dần ý thức coi trọng yếu tố cá nhân đề cao cái "tôi". Đây là điểm khá giống với kẻ sĩ ngày xưa. Cá nhân dám làm dám chịu khác hẳn với trước đây-Cách đánh giá của dư luận bây giờ cũng theo hướng này. Nhưng kẻ sĩ ngày xưa có chí khí thì dốc lòng "trung quân,ái quốc" hoặc "giấy rách" cố "giữ lấy lề" gặm nhấm thời huy hoàng còn vang bóng của bản thân hoặc gia tộc đến mức cực đoan vì sĩ... Kẻ sĩ của thời hiện đại phải được đo bằng sự thành danh trên phương diện cá nhân: sự nghiệp, tiền bạc... trong thời buổi bùng nổ thông tin họ đương nhiên thành người của công chúng.Hoặc cũng đúng khi cho rằng họ được liệt vào dạng kẻ sĩ hiện đại là nhờ vào truyền thông Bởi vì Kẻ sĩ có lợi, truyền thông có lợi nhưng giá của kẻ sĩ sẽ trả giá đắt như thế nào khi bị truyền thông quay lưng.Phá sản nhanh chóng,sự nghiệp tiêu tan chỉ vì một vài tin vịt vớ vẩn... Kẻ sĩ mà giữ đựoc mình ấy là gian khổ lắm, bản lĩnh lắm và tất nhiên là phải nhịn... nhiều thứ. Kẻ sĩ hiện đại là phải biết đánh bóng và marketing chính mình, coi mình là một sản phẩm rồi phát triển thành thương hiệu. Đó là thực tế: sơ khai hơn là ĐI XIN VIỆC CŨNG LÀ TIẾP THI CHO CHÍNH MÌNH CÒN GÌ.Làm thế nào để bộc lộ Khả năng, trình độ của mình trong một đơn vị thời gian để loại trừ đối thủ. Phẩm chất kẻ sĩ thời nào cũng như nhau, nhưng Thời đại này kẻ sĩ bắt buộc phải thêm sự thức thời,định hướng đúng, biết mình phải làm gì và không làm gì. Cuộc sống rát phong phú, thương trường là chiến trường ,thành công của người này là lầm than của kẻ khác vậy danh giới giữa kẻ sĩ và kẻ lưu manh rất mỏng manh. Xã hội càng phát triển thì phân biệt càng khó. Vậy nếu nói không ngoa thì chất "kẻ sĩ" bây giờ chỉ là hoài niệm, phảng phất ở người này lúc này , người khác lúc khác ...mà thôi. Không có một nguyên mẫu nào hoàn hảo cả. Thế nên cô trò nhà Nga vớ phải đề tài này là khá gai góc đấy. Chúc thành công nhé kynguyen69


Anonymous Bàn thêm 286 days ago Quote Report spam Chủ nghĩa anh hùng có từ thủa ấu thơ của xã hội loài người, có rất nhiều bậc tiền nhân nêu tên sử sách. Kể cả gian thần và trung thần, sự đánh giá mỗi thời mỗi khác, khi xã hội trọng về văn thì ca ngợi văn, khi xã hội trọng về võ thì ca ngợi võ, có khi giặc cỏ gọi là anh hùng, có khi kẻ lưu manh thắng trận gọi là bậc minh chủ.... Xã hội tốt đẹp gồm nhiều người tốt đẹp, cái sự tốt đẹp ấy là giá trị đạo đức, vì chỉ có đạo đức mới xui khiến loài người không dẫm đạp nên nhau. Có một câu chuyện ở quán phở như sau: Có một quán phở rất ngon ở Hà nội, buổi sáng tôi rất hay ăn ở đó, quán rất đông. Bình thường chỉ bán 15 ngnà một bát, nhưng vì thịt bò rất ngon, nên thỉnh thoảng có khách gọi thêm cho bát 20 ngàn, chủ quán rất thích. Một hôm, tôi đang ngồi ăn, cũng có mấy khách gọi bát 20 ngàn, tôi cũng không để ý, có một gã trung niên mới đến không biết nghĩ thế nào gọi: bà chủ cho bát phở 50 ngàn đi. Một lúc sau một thằng choai choai đến đi cùng cô người yêu hở lưng hở bụng gọi: bà chỉ cho hai bát 100 ngàn đi. Mọi cặp mắt đổ dồn vào cặp trai gái nọ, chúng có vẻ vênh váo và đắc chí lắm. Một người khách đứng tuổi nói với bà chủ, bà cứ bán thế này thì sập tiệm đấy. Hỏi mọi người trong cái đám đó ai là kẻ sĩ đây! Giống như dầu gội đầu, kem đánh răng, nào mật ong, nào nhân sâm ,nào ngọc trai,...đủ thứ hổ lốn cho vào để quảng cáo. Có khi chai dầu gội phải vài chục triệu. Hoặc như toà nhà Kaeng Nam ở đường Phạm hùng cao nhất Việt nam. chưa làm xong móng đã bán hết sàn, chủ đầu tư bán cái, lãi 23 triệu USD xách tiền về nước, còn lại mấy ông sĩ diện mua được toà nhà cao nhất Việt nam,.... Đó là cuộc sống, đó là sự khôn ngoan, đó là tính sĩ diện phải trả giá đắt. Kẻ sĩ ngày nay dứt khoát không a dua theo trào lưu xã hội mà không phân biệt đúng sai/ Muốn thế thì phải có kiến thức, có hiểu biết, có chọn lọc, có từng trải và trên cái nền lương tâm đạo đức theo nghĩa sâu rộng, chứ không hời hợt được. Những hiện tượng xã hội phải được chọn lọc tốt, đánh giá đúng thực chất của hiện tượng đó. Cái giá trị đạo đức, giá trị nhân văn không lồ lộ, không hiển hiện, mà có khi tầm thường như con người kẻ sĩ vậy. Có khi một bác nông dân, suốt ngày chăm chỉ cày cuốc trên mảnh ruộng của mình, lo tấm áo manh quần cho con đi học, dạy dỗ, uốn nắn cho con thành người có ích cho xã hội cũng là kẻ sĩ. Theo nghĩa thực dụng nhất, kẻ sĩ phải làm được gì cho xã hội, giúp ích cho xã hội theo đúng ý nghĩa của nó. Nếu thế kẻ lừa đảo có phải kẻ sĩ không, khi mà tạo cho xã hội, cái thói quen đề phòng với những sự cả tin. Kẻ cướp có phải kẻ sĩ không khi mà cướp mấy đồng bạc về mua thuốc cho con đang ốm mà không biết rằng chính ông bác sĩ kê đơn đắt lên để ăn tiền hoa hồng của hãng thuốc.... Suy cho cùng kẻ sĩ ngày nay vẫn là mông lung, không có hình mẫu, và phải xét nhiều khía cạnh lợi và hại cho xã hội. Chỉ có điều, người nổi tiếng chưa chắc đã là kẻ sĩ bởi vì lâu đài sẽ bị đổ nát, thần tượng sẽ lu mờ, chưa kể làm đích cho kẻ tiểu nhân lợi dụng... HV


lgcongtu Luong Tu bai viet nay hay 20 days ago Quote Report spam tôi thấy các bài viết này rất hay, cám ơn Kỳ và Hồng Vân.


mayhong Unknown Unknown Hà nội 5 days ago Quote Ai có dịp về Hà nội ngày nay, hầu hết các ngã tư đường phố bị thay dổi, người ta không còn đi tắt nữa, mà lại đi đưòng vòng, âu cũng là đi đưòng vòng nhiều khi đến đích nhanh hơn đi đưòng thẳng. Lẽ đời là vậy, hỡi ôi các kẻ sĩ, nhớ phải đi vòng nhé!


Login Password
advanced... ( / Registration )

Subject

In the text you can use Wiki or HTML tags.





Who is active on the site?
Anonymous: 5, Registered: 0 (?)

Abuse | Hosted by MyLivePage | | Design by VladDeVille | © Kolobok smiles, Aiwan